TUỔI TRẺ
Nhớ hôm đó, mình nhận được cuộc điện thoại của giáo viên chủ nhiệm cấp 3, mình quay sang nói với bạn của mình: “Anh ơi, trước khi mình lên Sài Gòn, chở em đi họp phụ huynh! Ầu đánh nhau với bạn! Nhà trường mời gia đình lên họp gấp!”
Lên đến nơi, Thảo đang ngồi cúi mặt xuống, cùng vài bạn nữ khác, và các phụ huynh, thầy cô. Nhà mình chưa từng xảy ra chuyện như thế này. Còn mình chưa có chồng con, mà cũng được nếm trải việc đi họp phụ huynh và nghe mọi người kể tội em mình.
Ở cấp 3, Thảo rất mê các ca sỹ trẻ, ăn mặc và tóc tai thì giống Bảo Thy, Thu Thủy. Thảo toàn chơi với bạn bè xì tin dâu, ăn hàng suốt ngày, ham chơi số một, và chẳng học hành gì.
Trồng cây đến ngày sinh quả, Thảo thi rớt trường đại học mà Thảo đăng ký, và nhìn bạn bè xung quanh thi đậu. Lúc đó, Thảo rất thất vọng, gia đình mình cũng buồn.
Thảo phải đi học một trường đại học tư thục, học phí cao, chất lượng ở thời điểm đó chưa tốt, và giờ học cũng oái ăm, học đến 9pm tối và cuối tuần. Mình đi làm ở Sài Gòn xong ghé qua, hoặc có khi đi từ Biên Hòa lên, chờ Thảo học đến 9pm, rồi hai chị em cùng chạy xe về lại Biên Hòa cho an toàn. Gia đình cũng rất thương, động viên Thảo nhiều.
Khi ấy, mọi thứ rất khó khăn, và mình cảm nhận được Thảo rất ân hận và ngày càng quyết tâm hơn. Thảo không còn quan tâm đến quần áo, mua sắm, hay ăn chơi nữa, mà ngày càng khiêm tốn hơn, chăm chỉ hơn. Trên đường đi cùng nhau, Thảo hay kể những gì Thảo học được, kể về các thầy cô, và rồi hồi hộp chuẩn bị cho các buổi tập giảng.
KIÊN TRÌ
Tốt nghiệp đại học, cả gia đình động viên Thảo hãy tiếp tục. Thảo quyết tâm học tiếp chương trình liên kết đại học để có bằng đại học của một trường chính quy, và nhất là được tiếp xúc với các giảng viên và chương trình chất lượng.
Học xong, Thảo đi làm sales cho một công ty sản xuất đàn guitar, vừa dạy thêm tiếng Anh cho các em nhỏ.
Sau đó, Thảo làm project manager trong một công ty của Hàn Quốc sản xuất giày xuất khẩu Nike, và làm công việc giống như supply chain management. Thảo chia sẻ với gia đình là, những trải nghiệm Thảo có ở nhóm CON CHIÊN LẠC / The Lost Sheep (tên cũ của Live Like Trees) giúp Thảo rất nhiều trong công việc. Ở công ty, mọi người rất bất ngờ khi một nhân viên lại có thể nhảy đẹp và có năng lượng mạnh mẽ tích cực như vậy.
Đi làm mệt lắm, nhưng Thảo vẫn duy trì việc dạy tiếng Anh cho các em nhỏ, đồng thời, Thảo còn hoạt động rất nhiệt tâm cho nhóm.
DU HỌC
Rồi Thảo muốn đi du học nước ngoài. Việc có thể xin học ngành MBA, thạc sỹ quản trị kinh doanh, trong khi bằng đại học là Ngôn ngữ Anh, là điều rất khó khăn. Nhưng sau rất nhiều cố gắng và kiên trì, Thảo đã làm được. Điều này khiến người chị như mình, vừa xúc động, tự hào, vừa rất ngưỡng mộ.
Chỉ mới qua Mỹ học được vài tháng, Thảo đã mạnh dạn xin việc và được nhận làm Faculty assistant trong Khoa giáo dục của Trường, điều mà không phải sinh viên quốc tế nào cũng dễ dàng làm được. Thảo còn đi dạy thêm cho một vài em nhỏ, còn đi làm ở quán ăn… và không bao giờ quên đi lễ, dù xa nhà, dù mùa đông lạnh cóng, lăn ra bịnh nặng thì vẫn cố gắng tham dự thánh lễ online.
Xuất thân học ngành xã hội – ngôn ngữ, việc học về quản trị kinh doanh ở level thạc sỹ là cực kỳ ác mộng. Nhưng Thảo, vì thương ba mẹ, vì ý chí, đã đạt điểm giỏi trong học kỳ đầu tiên. Trường đại học nơi Thảo theo học chọn Thảo là một trong những sinh viên tiêu biểu. Trường có bài viết về Thảo và còn mời Thảo tham gia một buổi phỏng vấn. Thảo hạnh phúc khoe với gia đình và bạn bè, nhưng vẫn khiêm tốn và phó thác.
Cũng đi học và đi làm xa quê hương, mình thấu hiểu mọi đau khổ và cô độc Thảo đã trải qua và sẽ đối diện. Nhưng mình cũng tin, Thảo sẽ tiếp tục kiên cường và sẽ làm tốt, vì Thảo có sức mạnh rất lớn bên trong con tim, có gia đình, có Chúa, có Live Like Trees, và Thảo cũng không đặt mục tiêu “phải thành công” theo nghĩa bình thường – điều mà mình rất trân quý ở Thảo.